Gần đây, một bạn thắc mắc, bảo là sao thấy lúc nào bài của mình cũng bắt đầu với cụm “Có người hỏi” thế 🤣🤣🤣.
Thực ra thì nhiều người hỏi thật, có tuần mình đi mentor nhiều nhất cũng tới 8 tiếng đồng hồ. Tuần nào, mình cũng có lịch gặp các mentee và tư vấn miễn phí.
Mình hoàn toàn có thể thu phí, cỡ một ly cà phê chẳng hạn. Nhưng tại sao mình không làm vậy?
Để trả lời, mình sẽ cho mọi người biết một điều thú vị về mentor.
“Mentor” thực ra là… tên người. Trong thần thoại Hy Lạp, Mentor là bạn thân của anh hùng Odysseus (Ô-đi-xê). Odysseus đi đánh trận rồi bị lạc đường, mất 20 năm mới về được nhà.
Trong thời gian ấy, Mentor là người giúp chăm sóc và dạy dỗ con trai của bạn thân. Ông vừa là người bạn, vừa là người hướng dẫn, dạy bảo cậu bé nhiều thứ, từ cách sống đến cách lãnh đạo.
Sau này, tên ông đã được dùng để chỉ người lớn tuổi hơn, kinh nghiệm hơn, giúp đỡ và chỉ đường cho người trẻ.
Trước Mentor thì chỉ có một Mentor, nhưng sau Mentor thì có cả vạn “mentor” (mình chẳng hạn 😂).
Mình gặp rất nhiều bạn trẻ. Từ trợ lí chủ tịch ngân hàng, giám đốc chi nhánh, giám đốc vận hành cả nghìn nhân viên đến chủ chuỗi quán ăn, startup cần tư vấn và cả sinh viên mới ra trường.

Ai cũng cần mentor cả.
Và mình cũng thực hiện như đúng nghĩa của từ mentor. Mình đồng hành cùng các bạn, với tư cách là người lớn tuổi hơn, có kinh nghiệm cuộc đời hơn. Mình không phải người thầy dạy các bạn, bảo là “em phải làm việc này, việc kia”. Cùng một kiến thức, nhưng ở môi trường này đúng, môi trường khác chưa chắc đã đúng. Mình chỉ tư vấn một khía cạnh nào đó, các bạn mới là người hiểu doanh nghiệp của mình.
Mình không phải người giải quyết hộ, mà mình lắng nghe, chia sẻ nỗi lòng của các bạn. Có nhiều điều mà các bạn không dám nói với ai, không dám nói với đồng nghiệp (tất nhiên), không dám nói với gia đình, không dám nói với người xa lạ. Mình trao cho các bạn niềm tin yêu cuộc đời, yêu công việc, và nếu có vấn đề thì biết chỗ để tìm đến để hỏi. Sau đó, các bạn sẽ tự tìm ra hướng giải quyết.
Mentor cũng cần các bạn.
Chắc các bạn cũng đã nghe câu “Thổi tắt đèn của người khác không làm bạn sáng hơn”. Vậy nếu mình giúp thắp đèn của người khác, thì mình có sáng lên không? Có chứ. Mình tin rằng một khi cộng đồng khởi nghiệp bền vững, khỏe mạnh, ai cũng có tiền, thì tự nhiên ngành nghề nào kinh doanh cũng dễ hơn rất nhiều. Một thương hiệu Việt bùng sáng lẻ loi ở nước ngoài chưa chắc đã thu hút được sự chú ý của thế giới, nhưng nếu.. 100, 1000 thương hiệu thì sao? Một bông hoa nở không làm nên mùa xuân, trăm hoa đua nở xuân đầy vườn.
Mình biết không ít người giàu thật sự, họ muốn chia sẻ miễn phí và giúp đỡ những người giống mình ngày xưa. Rất nhiều người giàu vẫn đang nhận sự kiện sinh viên với giá 0 đồng vì họ hiểu rằng giúp đỡ lẫn nhau và bồi dưỡng người trẻ là cần thiết.
Tâm lý nhiều bạn khi thành công ít muốn nói về thất bại, khi giàu rồi muốn quên đi ngày xưa thất bại, nghèo hèn thế nào. Đa số chỉ muốn kích tinh thần lên, giàu có mới là đỉnh cao.
Mình cho là không phải. Khởi nghiệp bền vững là bỏ cái tôi, bình tĩnh lại. Có gì khó thì phải hỏi người khác, vì người ngoài nhìn sẽ rõ hơn mình. Mình nhiều lúc vào hoàn cảnh khó, cũng nhờ tới các bạn trẻ bên cạnh mình tham vấn. Lúc đấy chưa biết ai là mentor, ai là mentee đâu nhỉ 🤣.

Vẫn câu nói cũ: khởi nghiệp là hành trình, không phải đích đến. Mình khởi nghiệp là để thấy vui, đảm bảo cuộc sống cho gia đình, bạn bè.
Và trên đời này, nếu chỉ có một loài hoa nở, thì dù đẹp đến đâu cũng là đơn điệu.
30 NĂM KINH NGHIỆM, THU PHÍ TƯ VẤN 0 ĐỒNG CÓ… “DẠI” KHÔNG? 😁
